Tên đề tài:
Phân cấp độ bền đất và các yếu tố ảnh hưởng đến độ bền cấu trúc của các nhóm đất chính vùng ĐBSCL, Việt Nam
Chủ nhiệm:
Lê Văn Khoa
Cơ quan chủ trì:
trường Đại học Cần Thơ
Cấp nhiệm vụ:
1 Tỉnh
Lĩnh vực:
1 Nông nghiệp và phát triển nông thôn
Thời gian bắt đầu:
2011
Thời gian kết thúc:
2012
Tóm tắt:
Nghiên cứu được thực hiện trên 12 loại đất điển hình thuộc các nhóm đất chính, với 240 mẫu đất được lấy và phân tích các chỉ số độ bền cấu trúc đất và các đặc tính hóa lý đất liên quan. Ngoài ra tác giả còn kết hợp điều tra về lịch sử và hiện trạng canh tác với 120 phiếu điều tra nhằm đánh giá sự phát triển cấu trúc đất. Kết quả nghiên cứu cho thấy: Độ bền cấu trúc đất của các nhóm đất chính ở ĐBSCL có giá trí khá biến động, chỉ số độ bền kết cấu đất (SI) thay đổi 0,29-7m14 và chỉ số độ bền cấu trúc đất (SQ) 25,47 – 567,57. Độ bền kết cấu đất của các nhóm đất chính có thể phân cấp thành 3 mức độ: thấp (<1), trung bình (1-1,3) và cao (>1,3) và độ bền cấu trúc của các nhóm đất chính được phân cấp thành 03 mức độ tương ứng: Thấp (<70), trung bình (70-110) và cao (>110). Chất hữu cơ và sa cấu đất (sét) là hai yếu tố có tương quan chặt và có ảnh hưởng đến độ bền kết cấu và cấu trúc đất, trong đó chất hữu cơ đóng vai trò quyết định. Ca và CEC cũng thể hiện mối tương quan thuận khi phân tích theo tầng đất phát sinh của phẫu diện. Do đó, để cải thiện độ bền cấu trúc đất và tạo cho kết cấu đất phát triển trong canh tác và sử dụng đất cần khuyến khích bón thêm phân hữu cơ cho đất và luân canh với cây màu trên đất lúa ở vùng ĐBSCL.
Báo cáo:
NOFILE
Báo cáo tóm tắt: